|
Cây lúa tình người (Viết tặng một miền quê yêu thương) Anh sinh ra nơi Duyên Hải Miền Trung Nghe điệu dân ca thương về cây lúa Cây lúa như em, cũng có thì con gái Cây lúa quê em, được nghe tiếng sáo diều. Nay về quê em nhìn hoài không thấy núi Mặt đất rộng hơn, bầu trời cao hơn Đi trên quê em, đi hoài không gặp dốc Rất phẳng bằng, mặt đất hóa mênh mông. Quê hương em đất chật người đông Nhiều cây lúa, ruộng càng chật hẹp Cây lúa chuyển mùa lội trong mưa rét Tự ngàn đời, Người-Lúa biết thương nhau. Đất ở đâu cũng màu nâu Giọt mồ hôi nơi nào cũng mặn Giọt mồ hôi trên má em chín mọng Sau buổi tan đồng thêm mặn mòi hơn. Con gái ở đâu cũng thấy hoa là thương Con gái quê em yêu thương hơn cây lúa Nên thạo việc cấy, cày, gặt hái Bưng bát cơm đầy lại nhớ về em. Vầng trăng ngẩn ngơ đứng đợi góc trời đêm Tiếng sáo, cánh diều nghiêng vào câu hát Nhớ điệu Chầu văn-giọng miền Nam tập hoài không hát được Em dỗi, em hờn vầng trăng chao nghiêng. Cứ nói về cây lúa là có duyên Là mộc mạc, hiền lành, chân thật Hát về lúa điệu dân ca trong vắt Có theo anh về dải nắng cát miền Trung! (In trong Tập MÙA HOA BƯỞI-1999)
|