
Chuyện của 30 năm trước:
Tất cả thầy giáo, cô giáo trong trường khi gặp thấy giáo Quý đều cúi đầu “Em chào thầy !”-Một lời chào thành tâm và rất kính trọng.
Ngày ấy xã Bình Lãnh (Thăng Bình, Quảng Nam) có một trường học liên cấp1-2, gọi là Trường Phổ thông cơ sở. Thầy Quí đã ngoài tuổi 50, tôi là hiêu trưởng nhưng tuổi đời mới 26. Thầy Quý được Ban Giám hiệu phân công dạy lớp ba ở phân hiệu thôn 2. Thầy thuộc lớp giáo viên “lưu dung”, tức là giáo viên trong chế độ Mỹ ngụy được lưu lại dạy sau ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng (1975). Dáng vẻ của thầy Quý rất mô phạm. Anh chị em giáo viên đều nhận xét rằng, đúng chuẩn mực là “ông giáo làng Pháp thuộc”: Tóc cắt cao chải vuốt phía sau, bộ quần áo sơ mi nai nịt gọn gàng, tay áo luôn cài khuy và chân đi dép san-đan bốn quai. Đôi kính trắng và chiếc cặp da cũ màu nâu là tài sản bất li thân, càng tôn thêm vẻ cao quý của thầy. Thời ấy, với dáng dấp như thế, ở các cơ quan công quyền có thể bị qui là “tác phong tiểu tư sản”. Vào dịp nghỉ hè, thầy giáo Quý đến phiên trực trường. Hôm ấy tôi cũng đến văn phòng ngồi ký học bạ cho học sinh. Chữ ký của tôi vốn bay bướm lại thêm đường gạch chân rất dài, giáo viên hay nói đùa rằng, “Chữ ký thầy hiệu trưởng đẹp nhất nước”. Tôi chăm chú công việc ký học bạ như một cái máy: Ngoằn...ngoằn...ngoằn...xoẹt. Thầy giáo Quý ngồi cạnh lặng lẽ chăm chú nhìn, hình như thầy đang đếm thử một phút tôi ký được bao nhiêu chữ! Bỗng nhiên thấy Quý đánh tiếng nhẹ nhàng: -Thầy Hiệu trưởng cứ ký không thôi, đừng gạch chân như thế, để đó tôi gạch giúp cho! -Không cần phải như vậy đâu thầy ạ! -Theo tôi là rất cần! Chữ ký của thầy đẹp, đường gạch chân dài phóng khoáng như thế mà gạch tay, nó không thẳng, mất đẹp. Quá bất ngờ với đề nghị ấy, tôi nhìn thầy đồng tình và tỏ ý xin lỗi. Thầy Quý có sẵn bút, thước trong cặp; mỗi quyển học bạ tôi ký xong chuyển sang, thầy đặt thước ngay ngắn, kẻ một đường gạch chân cân phân, thẳng băng như kẻ chỉ. Đúng là đẹp thật! Thêm một đường kẻ của thầy Quý, chữ ký của tôi như được thăng hoa!
|